Nói gì với mùa đông khi tháng ngày sắp trôi qua,dù muốn hay không thì mùa nối tiếp mùa, mùa đông cũng sẽ hết, mùa xuân rồi cũng sẽ sang.
cứ tưởng thu về thì lá lá sẽ rơi rụng về cội, giã từ một kiếp lá, nhưng kia kìa…có chùm lá quá vấn vương mà không thể rời cành, khe khẽ ru cây bài ca vi vu gió..để cành không cô đơn, để cây không quá buồn khi lần lượt lá cứ thể bỏ cây mà đi..
những cành cây mỏng manh hao gầy ở lại, xao xuyến với hoài niệm ngày nào lá xanh phủ đầy, ngày nào hoa nở bồng bềnh, ngày nào chim ca líu lo…
trên thân cành trơ trụi vẫn có một đời sống, sức sống..hãy lắng nghe hội thoại của lá khô và chú nhện tí hon vô tư lự trước gió bấc lạnh lẽo, ào ạt..
đã không sợ gió lạnh thì chớ mà còn hiên ngang tạo dáng điệu đà, cây ơi là cây!cành ơi là cành!
“bé” hạt dẻ không sợ giá lạnh vì “bé” có chiếc mũ tua rua thật xinh! Này ” bé” xuống đây đi” ! Ứ ừ, mình còn chờ mùa xuân!
đi qua bốn mùa nắng gió, bão dông, giá buốt…lá dù khô héo vẫn ở lại với cây, tạo nên cảnh sắc mùa đông… thủy chung nên cứ chờ mãi cho tới mùa xuân khi cần nhường chỗ cho mầm xanh lộc biếc thì mới sẽ lặng thầm chao nghiêng …
nói gì với mùa đông khi cận kề chia ly? nói gì nhỉ! ừ nói về nỗi hoài nhớ chăng? nói về niềm hy vọng chăng? hay sẽ nói rằng mọi thứ trên đời đều có gắn bó…như những chiếc lá nhỏ bé không khuất phục thời gian, dùng dằng mãi trên những cành khô khẳng khiu …mặc giá buốt, mặc mưa to, gió lớn….








Tem mới hay chứ
Em cũng được bóc Tem nữa nè! anh em mình nhanh tay thiệt anh Cua hè?
Giải đồng hạng nhé Bé!
Đúng rùi, tem cành khô lá úa nhé!
Mùa đông thường nghe ảm đạm, u buồn mà sao những tấm hình chị chụp lại trông thanh bình, dịu dàng và đẹp thuần khiết vậy chị ơi?
Chời, răng Bé hỏi khó trả lời vầy Bé ui!
Nhưng có thể trả lời đơn giản là vầy : tự mọi thứ chui vào ống kính của chị vậy đó Bé!
Em gái của chị vì khiêm tốn mà trả lời vô lý hết sức
hì hì hì thì em thu vào ống kính cái em nhìn chứ có chỉnh sửa chi mô chị!
Thu như rứa mới là thu chớ
Chị Lan ời, cuối cùng thì cũng có người nói giùm điều muốn nói mà ngại nỏ dám nói! hihihi
VN mình đang xuân rồi mà Nhật vẫn còn đông hả HL ? cảm xúc thiên nhiên của HL đến giới trẻ còn phải chạy dài đấy.
Theo ngày Tiết, thì VN cũng mới lập Xuân hơn 10 ngày thôi.Ở vùng có vĩ độ cao ,tháng 1,2 là rét nhất mà bạn.
Mình cũng mới để ý khái niệm lập xuân gần đây, thường thì đơn giản tính Tết âm là xuân rồi.
Bên này vẫn buốt giá lắm Huy à, bố con Huy có chuyến du Xuân vui quá. HL còm vào nhà Huy thì hay bị vô Spam, Huy kiểm tra giùm được không?
Vấn đề cảm nhận thiên nhiên thì có lẽ một phần do thiên nhiên ở đây khá đa dạng Huy à và biến đổi không ngừng nữa!
Mình cũng không để ý comment HL bị spam, không hiểu sao tự nhiên nó chặn lại. Đã bình thường trở lại rồi HL. Tết mình đi cũng nhiều nhưng dạo này lười viết quá.
Cũng có khi lười viết vậy đó Huy à. Thôi nhưng mà cố lên chia sẻ kinh nghiệm nhé! HL dạo này tối nào cũng yêu cầu con gái viết 2 câu tiếng Anh x 5 lần, đọc 5 lần.
HL khi về VN sang thì đi vào nhà ai cũng bị chặn lại, k hiểu về VN dùng wifi bị sao đó Huy à!
Tiếng Anh duy trì hàng ngày được vậy tốt lắm. Con gái HL cũng chịu nghe lời đấy.
Có lẽ trong thời gian ở VN HL sử dụng Internet ở nhiều địa điểm (nhiều địa chỉ IP) nên wordpres nghi comment HL là spam nên nó chặn lại. WordPress cẩn thận quá cũng mệt nhỉ !
Huy à, con gái HL nghe rất tốt nên giờ HL tăng cường viết và trí nhớ từ vựng cho bé!
Chắc chuyện IP là vậy đó Huy nhỉ? giờ cũng ổn rồi Huy à!
chời chời, em mê bộ ảnh nì lắm lắm. rất tuyệt!
hề hề Bưởi mê là chị cũng mê , 2 chị em cùng mê nhé!
Kết quả của buổi chiều đó em ơi!
cây em chỉ thích lúc này nhất đóa đóa. tinh tế vô cùng, như chị rứa hè. he he
Hihihihi chị đang là đà trên cành cây này Bưởi!
chị biến thành sâu hả chị ? he he
ừ, cái gì đó tương tự như sâu…vậy em đừng có dại mà thành lá nhé hihihi
he he, rứa thì em thành quả cho sâu ăn, kẻo sâu đói, tội nghiệp
Cảm ơn bạn quả hào hiệp nhất trần gian! Nhưng người ta nói quả nào bị sâu chén là quả cực ngon đó nha Bưởi!
Hình dung ra cảnh Hà Linh đang xơi lá cây còn Bưởi thì khóc mu méo
Hihihi cũng hay hầy, chị hầy!
” …. nói gì với mùa đông khi cận kề chia ly? nói gì nhỉ! ừ nói về nỗi hoài nhớ chăng? nói về niềm hy vọng chăng? hay sẽ nói rằng mọi thứ trên đời đều có gắn bó…như những chiếc lá nhỏ bé không khuất phục thời gian, dùng dằng mãi trên những cành khô khẳng khiu …mặc giá buốt, mặc mưa to, gió lớn…. ”
hãy nói là : mùa xuân bắt đầu !
( Còn socola không đó ? )
vâng, có bao nhiêu điều để nói khi giao mùa anh Trà nhỉ?
Socola thì em bao giờ cũng có nhiều lắm anh ạ. Socola theo nghĩa của ngày Valentine thì em phải đợi một tháng nữa vì ở Nhật ngày 14/2 là ngày phụ nữ tặng Socola cho đàn ông anh ạ.
Ước gì mình ở Nhật ngày ni …..
Bác cứ ước thỏi Socola đi đã!
hôm qua anh có nhận được socola không anh HTH? chắc nhiều chứ nhẻ?
Anh vừa đứng ngắm cái cửa hàng Socola gần cơ quan, thèm lắm, rồi nuốt nước bọt lủi thủi …chuồn!
Hihihi ui chời, chị em đâu mà để cho anh HTH k có socola trong ngày Valentine thế ni !
Dạ, ở Nhật ngày ni là anh Trà có nhiều socola lắm đó anh Trà! rồi chuẩn bị tinh thần ngày 14/3 ” trả lại” cũng mệt nghỉ hihihi
Ở quê mình mùa nầy đã xanh mướt, cỏ xanh, cây xanh, trời xanh màu trời, nước xanh màu nước. Vườn nhà ai điểm một chút vàng mai nở muộn. Không có lá nâu màu cuối đông, không có nỗi xao xuyến giao mùa. Quê mình mùa nối tiếp mùa, chuyển giao từ lúc nào không biết. Đến khi bất chợt ướt vì cơn mưa đầu, mới hay mùa sang.Lật đật chạy dìa gom lưới ra vá, sửa lại cái lọp, cắm lại cái đăng, cho Đậu kiếm cá mắm hủn hỉn mua bánh trái cho sắp nhỏ….có lẽ giao mùa.
Người chi dzàng dzã góa kĩa
Đi chơi cho đã,mới dìa mần ăng?
Coi gồi dzịn đói …dzăn răng
Coi gồi Đậu chán,Đậu “goăng” có ngày!
Hề hề…
(Nếu đúng như rứa thì đời cô Ba sung sướng thiệt hen.Phục anh Đậu góa ta!)
Anh Chốt làm thơ hóm hầy!
Cô Ba thật dễ thương anh Chốt nhỉ?
Lo chi gà mái có…mồng!
Xứ tui ai cũng thong dòng(dong) mần ăng
Thò chưn mà vớt cá lăng
Quơ tay gớt mướp,cười nhăn gớt vàng(răng vàng)…
Đậu tui tính khí ngang tàng
Tui kêu Đậu dạ, xóm làng nghe rân!
Anh Đậu zậy là chuẩn đó cô Ba, thương vợ hết cỡ! đúng kiểu ” Nhất vợ, nhì Giời” rùi!
Chaubacbaphi@ đang kể chuyện cổ tích à ?
Đâu có, chiện thiệt một trăm phần trăm. Hổng tin anh hỏi Đậu coi.
chắc phải cho xin cái địa chỉ của anh Đậu chứ cô Ba!
Ôi cô Ba lâu ngày, lâu nay bận rộn chăm sóc anh Đậu sao cô Ba? anh Đậu và đoàn sắp nhỏ nhà cô Ba có được khỏe hông?
Cảm ơn đoản văn rất giàu hình ảnh của cô Ba, chỉ chừng đó thôi mà có thể thấy vẻ đẹp thiên nhiên và tâm hồn người vùng sông nước miền Tây rồi cô Ba.
Cảm ơn HL đã thăm hỏi. Lúc rày tui hơi bận bịu dzì chửn bị đồ đạc cho Đậu đi vớt cá dại vì nước chiển mùa ngọt. Nhớ bạn, tạt qua thôi, gồi bị mấy cái tấm hình đẹp quá xá níu chưn níu cẳng nên dừng lại mà ngắm một đỗi, hông dè bị anh Chốt quở là hổng lo mần ăng coi chừng Đậu làm găng nên tui dìa đây. Ờ, tui kết nhứt là tấm hình thứ 2 dới thứ 7 đó nghen.Đẹp thấy ớn lun.
Anh Chốt vì quá mến mộ cô Ba mà trêu chút thôi! Thôi thôi nhớ quay lại thăm HL nhé, không thì HL sẽ lo không biết anh Đậu có làm gì cô Ba không mà không thấy cô Ba đâu!
HL đừng lo. Tui gảnh gổi là chạy qua nhà HL liền hà. Lóng rày dô mùa mần nên tui mắc hông có gảnh.
Hihihi Cô Ba giữ gìn sức khỏe vượt qua ngày mùa nhé!
The moi biet mua dong cung rat dep , thoi danh chiu lanh de con duoc ngam canh dong buon nhung rat tho em hay.
Dạ, một túm lá khô cũng quý giá chị nhỉ vì góp phần tạo nên cảnh mùa đông, nếu k có những cành khô khẳng khiu, không có nhữn lá khô thì dường như không có một mùa đông trọn nghĩa….
Đọc – rùi ngắm ảnh- rùi đọc- rùi ngắm….ảnh chụp rất đẹp, lời bình thật dễ thương… Cảm ơn em.
Chị cũng mún nói giống bé Hạt Dẻ xinh xinh với chiếc mũ tua rua ” ứ ừ, mình còn chờ mùa Xuân ” !
hí hí
( chị ko đội mũ tua rua mà quàng khăn hồng bồng bềnh ấm áp nè HL iu .
)
Người đàn bà với khăn choàng hồng! tại sao không nhỉ?
Mô mà sớm rứa?
Sớm đoạn mô rứa anh Đồng?
Chào anh, anh khỏe chứ? bên kia chắc là còn băng tuyết nhiều lắm phải không ạ?
Cám ơn Ha Linh.
Ảnh chụp rất đẹp , càng đẹp hơn khi có lời bình đi kèm.
Bên tôi, thảo mộc rất giống Tokyo tuy ở Vĩ độ lớn hơn. Có khác chút đỉnh chăng là nhiều cây Tùng, Bách…(Pine,Fir, Cedar…)
Đặc biệt là có nhiều đường trồng Oak hai bên. Vào mùa đông, lá Oak đổi màu nhưng không rụng, chúng chờ thế hệ kế sẵn sàng vào mùa xuân mới bàn giao nên khung cảnh ít trơ trụi.
HL thường khi chụp hình thường liên tưởng đến một điều gì đó, cho nên khi đăng hình lên thì muốn chia sẻ những ý nghĩ đó với mọi người.Cảm ơn anh Chinook kể chuyện cây xanh ở xứ của anh.
Ở chỗ HL chắc có lẽ vì cùng là ôn đới nên có những loại cây giống nhau chăng, nhưng thực tình thì HL cứ thấy cây cỏ hoa nào là lạ, xinh xinh hay hay thì ngắm ngía rồi tìm cách chia sẻ cùng mọi người mà không chịu tìm hiểu tên tuổi gì cả anh Chinook ạ Ở hai bên đường phố thì bắt đầu từ giữa đông người ta bắt đầu chặt bớt cành, lá để tạo dáng cây cho thế cây thật đẹp khi xuân sang lá bắt đầu xanh lại cho nên bây giờ đi dạo phố cứ gặp những cây trơ trụi như là những bộ xương.
Cuối đông mô không biết, chớ bên ni vẫn mưa phùn gió bấc lạnh tê tái HL nờ. San cho nhau chút hơi ấm đơi
Bên ni bắt đầu ấm lên rồi Mô à. mong Mô khỏe nhé!
Đẹp và Thương- đó là cảm giác của chị khi xem ảnh và những lời bình của em!
Chị Zoe ôi, chị khỏe không vậy?
Nếu chị đứng trước những chiếc lá mong manh,lay phay trong gió lạnh thì có lẽ cũng sẽ cảm nhận như em…có cái gì đó gắn bó, như có giao cảm giữa thiên nhiên với nhau, thiên nhiên với con người…cái hạt dẻ đó chị, trông xinh ơi là xinh em tiếc là không chộp được đúng như ý em muốn!
Đẹp nhưng hơi buồn và lạnh! Ảnh chụp đẹp thật. Miềng có ảnh được dự hội chợ ảnh tặng bà con “Những người mẫu bất đắc dĩ” trên chợ Đồng văn – Hà Giang đó bạn. Hãy chia vui nhé, dù sao cũng là một giải thưởng khích lệ cho đam mê bạn nhẻ!
Chúc mừng bạn Thanh nhé!
Chia sẻ niềm vui với bạn, mong bạn luôn vững bước !
Đọc những lời bình, sau những tấm hình, thấy bao tình trong đó em ạ.
Hihihi đọc còm của chị cũng ấm áp lắm chị nạ!
Những bức ảnh của HL có hồn và rất đẹp. Chắc lúc đó HL mơ màng lắm.
Lập xuân ở Nga cũng kì diệu như vậy, có lần lúc mình đi lên sân bay thì hai bên đường cây cối khẳng khiu, trơ trụi. Vậy mà chỉ sau một vài hôm trở về thì hai bên đường cây cối (đặc biệt là cây liễu) đã xanh um, tốt tươi cứ như trong chuyện cổ tích ấy.
Thiên nhiên có rất nhiều điều kì lạ, như cháy rừng tự nhiên (chứ không phải do con người gây ra) là 1 cách để cánh rừng phát triển, để cây già chết đi, cây non mọc lên thay thế và cân bằng sinh thái giữa các loài cây.
Vậy là chị Ti Ti đã ở Nga rồi? hồi bé HL đọc văn học Nga nhiều, mơ ước đến nước Nga xa xôi ngắm bạch dương và mùa thu vàng lắm chị Ti Ti à.
Mùa xuân bên xứ HL ở cũng vậy đó chị Ti Ti sang xuân ấm áp là cây cối nẩy mầm xanh, nở hoa nhanh lắm chỉ mấy ngày thôi là khác hẳn.
Càng xem ảnh em chụp anh càng thấy góc cạnh riêng , rất riêng, góc nhìn mà chỉ khi lên ảnh người ta mới thấy , à , thì ra rứa ! Anh cũng tự nghĩ, sao mình không chớp được hè, cảnh nớ có gì đặc biệt đâu ? Thế mà không bao giờ chụp được, … có khi chỉ tại trong lòng có những tâm sự nặng nề nên tâm hồn không thanh thản , vì thế sẽ không nhìn ra được những cảnh cực đơn giản mà rất đẹp …..
…
Có lẽ ở thành phố mình cũng khó có những nơi thanh bình, yên ả để con người có thể phát hiện ra nhiều điều về tự nhiên xung quanh anh Trà à. Em nghĩ ở nhà, để vui sống đã là khó rồi! Bao giờ Gun lớn lên, ông bà ngoại yên tâm dạo chơi khắp nơi thì lúc đó sẽ phát hiện ra bao nhiêu điều chờ đợi đó anh Trà à!
Loạt ảnh đẹp lắm chị ạ. Chợt nhớ con út Khánh có bài thơ cùng tên thật hay, chép qua đây vài câu cho những ai muốn khóc:
“Em bất cẩn…
… đánh rơi một lời thề
Câu sám hối lăn tròn trên má…”
link: http://vienkhanh.wordpress.com/2009/12/31/cuối-dong/
Ui em miềng hôm nay rảnh rang vào nhà miềng à!
Cảm ơn em chia sẻ nhé! Sẽ đọc bài thơ của em ấy!
Chị à, chị mình có bộ ảnh đẹp tuyệt. Tay nghề phong độ hẳn! Mà công nhận sức bật của chị tui phong phú thật, chắc đã thấm nhuần cái dòng nhiệt huyết của người nhật chăng??? Lời bình cũng hay. Tóm lại là very good!
Hì hì hì Út luôn nhận thấy từng sự tiến bộ của chị nhẻ? từ ngày đầu Út đã rất khích lệ chị rùi!Thỉnh thoảng khi nâng máy ảnh lên thì lại nhớ lời Út năm nào” Linh đã bắt đầu yêu ống kính rồi đấy”…
NB tuột hậu, đi sau VN rồi (sau hẳn một mùa, vì VN đang là “cuối xuân”
Nói đùa chút cho vui. Hình và lời bình dễ thương quá O HL ơi.
Ui chào Phay Van, vô nhà nàng để lại dấu chân mà cứ bị còng đi đâu nên thôi cứ tựa cửa ngóng vô hihihi
Bên nhà mình thời tiết sao rồi Phay Van?
Mấy hôm nay mưa nhiều chị à.
Tuần vừa rồi có việc phải ra Nha Trang, trời ảnh hưởng bão nên không dám tắm biển, sóng lớn lắm chị à.
NT dạo này bão mư nhiều quá nhỉ?
Ra NT lắng nghe tiếng sóng thôi sao nàng Phay!
( The end of the winter ) giá như có cảnh tuyết tan , róc rách với vài ngọn cỏ bé xíu ,… bên cạnh cô chủ nhỏ của chúng ta thì …trên cả tuyệt vời !
Dạ, em bận chụp ảnh anh à!
Với lại đôi khi cảnh đông xứ ôn đới nhưng k có Tuyết mà vẫn là đông với những cảnh sắc đông khác cũng hay anh Trà nhỉ?
Cuối đông mà trời xanh thế em nhẻ.
hihi
Từ những ngày HL còn hay chụp cỏ và hoa trong vườn nhà, trên đường đi…. chị đã thích rùi , giờ thấy “nhíp ảnh gia” tay nghề ngày càng ngon nghẻ ghê.
Cuối tuần vui nhé HL iu.
Cảm ơn chị Lam Khê đã tích cực đồng hành với em từ ngày đầu cho tới giờ nhé!
Người bạn thủy chung nhé!
Cuối đông một thoảng non tươi
Hừng lên hé mở giữa trời đặc mây…
Nhưng ở VN vẫn là những ngày mưa phùn và gió bấc, bầu trời xám xịt, nắng ấm vẫn còn phía trước. Dù sao, những hình ảnh của HL cũng gợi lên những niềm hy vọng khi nghĩ về quê hương.
Cảm ơn bác Lê Mai.
Vâng dù sao thì cũng không nên ngừng hy vọng bác Lê Mai nhỉ?
Đông của Nhựt mới là chính hiệu là đông. SG không có đông mà chỉ là “quê em hai mùa mưa nắng” thôi.
Chị HL chụp lên tay đấy chị ạ!
Hì hì Po& Lu đấy à? hai em khỏe không?
Lên tay nhiều không em? nghe Po nhận xét vậy là mừng rồi!