Cây mọc lên từ đất. Lá tỏa che thân cành. Lá âu yếm che rợp mắt đất. Rồi một ngày lá trở về với đất….
———————————–
—————————-
————————
————————
———————
———————————-
————————
————————–
—————————
———————————
—————————–
—————-
2011/08/30 bởi Hà Linh
Cây mọc lên từ đất. Lá tỏa che thân cành. Lá âu yếm che rợp mắt đất. Rồi một ngày lá trở về với đất….
———————————–
—————————-
————————
————————
———————
———————————-
————————
————————–
—————————
———————————
—————————–
—————-
Lượm một chiếc lá rồi đi cày. Chúc HL và mọi người một ngày mới vui nhiều!
Dạ, anh HTH ngày mới hanh thông nhé!
Có những năm tháng của chúng ta
rơi theo mùa lá trước hiên nhà
rơi không chạm đất
để những cuộc hồi sinh chưa bao giờ có thật
thì làm thế nào biết chúng ta trưởng thành hay mãi mãi trẻ con?
Thỉnh thoảng chúng ta đứng trong buổi chiều bình yên
giữa thành phố xa lạ
và tự hỏi giá như có thể
chọn lựa làm 1 chiếc lá vàng chạm đất
hay xanh tươi mãi trên đầu ngọn gió
chúng ta sẽ chọn lựa ra sao?
Có những mùa lá trước hiên nhà
theo năm tháng của chúng ta rơi về đâu
những chiếc lá vừa xanh non đã lìa cành
những chiếc lá sống đến úa vàng rồi rơi chạm đất
những chiếc lá vừa chớm niềm vui đã nhìn ra mất mát
những chiếc lá mà khổ đau song hành cùng hạnh phúc…
có ai biết?
Đôi khi chúng ta ngồi lại với bóng của mình
ngay giữa đám đông vội vã nhìn nuối tiếc
và tự hỏi giá như có thể
chọn lựa làm một chiếc lá giữa nắng mưa hay nép vào một góc nhỏ
chúng ta sẽ chọn lựa ra sao?
Có những mùa lá trước hiên nhà
theo năm tháng của chúng ta rơi thật mau
không kịp nhớ mình đã sống
những chiếc lá chưa bao giờ mọc ra
làm sao biết cảm giác chạm đất
những chiếc lá chưa bao giờ đi qua những ngày mưa
làm sao biết cảm giác của một tia nắng
những chiếc lá chưa bao giờ thật sự úa vàng
làm sao biết cảm giác của úa vàng (đã sống trọn một đời lá…) không hề là cay đắng…
làm sao biết cảm giác của tất cả những điều này?
Lúc nào đó chúng ta muốn rẽ ngang con đường đang bước đi
ngay khi hình dung về đích đến
và tự hỏi giá như có thể
chọn lựa làm một chiếc lá đúng nghĩa một chiếc lá hay một chiếc lá không có gì để nhớ
chúng ta sẽ chọn lựa ra sao?
Có những năm tháng của chúng ta rơi theo mùa lá trước hiên nhà
Nhìn- đẹp- biết- bao…
(còn chuyện chúng ta có chấp nhận trả giá để rơi chạm đất
có lẽ chỉ những chiếc lá mới biết….)?
(sưu tầm)
Bài thơ phải không chị Lan? nhiều câu hỏi và cũng nhiều câu trả lời chị nhỉ?
Em vừa thích làm chiếc lá xanh mãi, nhưng cũng thỉnh thoảng thích chạm đất xem sao hihihihi có chạm đất mới biết đất cũng bao la biết nhường nào, mãi ở trên cành sẽ không biết hơi ấm nồng của đất!
Em thích những góc nhìn này. Like!
Ua trời, mát rọt, mát rọt!
Chào Hà Linh – Nhật Bổn!
Mình thích ” Chiếc lá cuối cùng” cả bài hát và truyện của Ơ’ Henry.
Chào anh Nguyên,
HL cũng thích truyện đó, bài hát thì HL chưa nghe bao giờ, để lát nữa ghé hỏi bác Gúc xem sao.
Sống là không ngừng hy vọng anh Nguyên nhỉ?
”Đêm chưa qua mà trời sao vội sáng, một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang….” đó là câu đầu của bài hát Chiếc lá cuối cùng của nhạc sỹ Tuấn Khanh
Đồng ý với HL là sống là không ngừng hy vọng nhưng hy vọng quá lắm thì thất vọng nhiều thì sao. Hi hì.. THeo mình là sống cần không ngừng cố gắng và hy vọng vào những gì mình đã cố gắng và hãy cười cho dù đó là sự thật phũ phàng.
Ôi ôi sáng ngày ra đã triết lý rồi.
Ngày kia là Tết độc lập rồi! Chúc HL cùng gia đình luôn ”hanh thông”
Bài thơ của Chih Lan dài quá lá của chị Linh thì lung linh…
Hihihi Núi hôm nay xứng đáng điểm 9 hầy!
Chiếc lá cuối thu
Chiếc lá vàng ơi! lá vàng ơi hãy rơi
Để ta cô đơn với gió ngàn
Để ta ngắm nhìn trong chốc lát
Trong chốc lát thôi! Lá đừng cười
Đừng cười ta nhé lá vàng ơi
Đã hết mùa thu đã hết rồi
Đợi chồi xanh nào? Khi nào nhú?
Đợi đến khi nao? Đợi suốt đời?
Đừng khóc chia ly lá vàng ơi
Lá vàng rụng xuống dưới sân chơi
Lá xanh sẽ thay, ừ sẽ thế
Quang hợp cho cây sống tốt tươi
Một mùa xuân tới trên đất trời
Tắm mát rừng cây, ánh nắng mai
Lá vàng hòa thân vào lòng đất
Cuộc đời ban tặng lá nụ cười!!!
Chào em Ánh Dương, vẫn luôn bận rộn hả em?
Cảm ơn bài thơ cảm tác của em nhé!
Chỗ em thời tiết ra sao rồi?
Hihi nỏ phải thi sĩ mà đãng trí. Ngắm chiếc lá lại com nhầm sang món ngon. Hóa ra mình có tâm hồn ăn uống mãnh liệt ghê cơ. Thôi thì vừa ăn món trộn cuộc đời vừa ngắm lá. HL xem com chiếc lá bên món trộn nhe.Tại đọc hai bài liền đấy
Dạ, Zoe yên tâm, như vậy Zoe là người có tâm hồn ăn uống lãng mạn….!
Một tâm hồn nghệ sĩ, chị Hà Linh à.
Ủa nàng Phay, lần đầu tiên được nàng Phay tặng danh từ ” nghệ sỹ” đó nha!
tay phải giữ tim không rơi đó nàng ơi!
Góc nhìn của chị HL thiệt là độc!
He he he độc nhưng không phải poison hè?
Hình ‘chở che’, là lá úa đùm lá xinh, tương tự như lá rách đùm lá lành. Hê hê.
Dạ, anh Choi ơi, khi đang rình cái đôi lá đó thì có một làn gió nhẹ thổi tới,c ái lá vàng cong mình lên che chở cho lá xanh, rứa là em chộp luôn đó!
Những lời bình của chị làm cho người xem thấy rõ cái hồn của những chiếc là này đó chị ơi. Những lời bình rất hay!
Cảm ơn mẹ Ben nhiều, chính vì sự động viên và khích lệ của mọi người mà chị tích cực lên đó em!
Thông điệp của lá. Cho em like phát, thích mấy cái topic kiểu ni lắm. Chị làm thêm cái forum dành riêng cho những tấm hình này được á.
Hihihi Chíp có nhiều cái thích giống chị hầy!
Gắng lên bé! Luận văn xong thì tha hồ đi chơi!
Chỉ là ảnh của những chiếc lá thôi mà sao xem vẫn thích thế!
Dạ, cảm ơn anh luôn tận tình ủng hộ HL.
Bên Macon thời tiết thế nào rồi anh Đạt?