Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Hoa Tuyết

Đã lâu lắm rồi, năm nay mới có tuyết rơi nhiều đến thế. Xin gửi tới mọi người vẻ đẹp ngày tuyết rơi  nơi HL và gia đình cư ngụ. Nhân đây HL giới thiệu bài hát Nhật bản nổi tiếng về tuyết có  tên là Hoa Tuyết ( Yuki no hana do ca sỹ Nhật bản Nakashima Mika trình bày), để mọi người tiện theo dõi thì HL tạm dịch ra tiếng Việt lời bài hát xem kẽ ở các bức hình. Mong mọi người luôn khỏe mạnh và ấm áp trong bình an!

Nắm tay dạo bước cùng anh trong chiều hoàng hôn nhập nhòa hè phố , em cháy lòng muốn mãi mãi bên anh đến phát khóc.

Gió buốt tràn tới, hương mùa đông vương không gian, nơi đây gần tới rồi mùa mang anh tới gần em.

Khi nép bên nhau  ngắm những bông tuyết đầu mùa

Là khoảnh khắc trái tim em ngập tràn hạnh phúc

Không phải vì em yếu mềm hay đòi hỏi,mà hiểu điều đó bởi em yêu anh sâu thẳm tận đáy lòng.

Mỗi khi bên anh, em dường như có thể vượt qua tất cả

Em cầu mong những ngày  này sẽ tiếp nối mãi mãi

Gió giật tung cửa sổ ,chúng mình thảng thốt trong đêm, dù có gặp điều buồn đau thế nào đi nữa, em sẽ luôn mỉm cười với anh

Ngoài cửa sổ những bông tuyết bay bay, không ngừng rơi phủ trắng thành phố

Em chợt nhận ra rằng khao khát dâng hiến cho ai đó chính là ý nghĩa của tình yêu

Nếu một ngày nào đó mất anh, em sẽ biến thành ngôi sao tỏa sáng quanh anh

Khi vui cười cũng như đêm thâu ướt đầm nước mắt

Em sẽ luôn bên anh bất cứ lúc nào

Em không yếu mềm hay đòi hỏi mà  thật sự chỉ muốn bên anh mãi thế này

Những bông tuyết tinh khôi rơi rơi  bao phủ thành phố

Dịu dàng ghi dấu kỷ niệm của chúng mình vào trong tim để giữ mãi tới muôn sau.

Từ đây mình cũng sẽ mãi bên nhau..

Bài hát Hoa Tuyết do ca sỹ  Nakashima Mika thể hiện

Bài hát Hoa Tuyết bản tiếng Anh do ca sỹ Mỹ Eric Martin thể hiện:

khi người ta yêu!

Em đã bước qua xao xác giông bão cuộc đời.

Bỗng dưng, điện thoại lập lòe  tin nhắn:” Chị ơi, em chết mất!”.

Hoảng hồn! ” Ôi em ơi, chị xin em đừng có  làm điều dại dột nhé, cuộc đời vẫn còn nhiều thứ đẹp đẽ lắm!”. Lập cập gọi cho em để …nghe cái giọng líu ríu đổ dồn như chim hót  và vỡ lẽ “cái chết” dễ thương  của em . Trời ạ, em  đang yêu!

Chị ơi,  anh ấy bảo thế này nhá …”, “ Chị  à…anh ấy còn nói là...” Em sao tự nhiên đãng trí thế chứ,suốt ngày cười tủm tỉm, cái gì cũng quên chị à..” …Ừ , cái gì cũng quên chỉ có anh là nhớ  thôi nhỉ, kẻ đãng trí từng phần của tôi! Đọc tiếp »

Trong chuyến thăm Hy Lạp, HL và gia đình ghé đảo Santorini của đất nước đầy những huyền thoại này. Santorini là những gì còn lại sau một trận núi lửa phun hàng ngàn năm trước:những bãi -hay đảo nhỏ bằng nham thạch nâu nâu hoặc lam thẫm nổi bật giữa biển trời Địa Trung Hải xanh biếc, long lanh. Tàu thủy du lịch hay phà  dừng lại ở chân đảo rồi khách có thể ”lên” phố ở trên đỉnh hay phía bên kia đảo bằng cáp treo hoặc cưỡi những con lừa. Đọc tiếp »

Xinh tệ!

Trưa, đi sport club. Dừng lại ở chỗ chắn tàu chờ  đoàn tàu đi qua. Vô tình cúi nhìn xuống ven đường thì thấy một “cô nàng” xinh thật là xinh, phải nói là :” Xinh tệ!”.

chẳng biết “ẻm” tên gì, chỉ biết một ” nhan sắc” lặng thầm tỏa sáng một góc xa vắng, khuất mọi tầm mắt nhìn. Và để ” trò chuyện” với ẻm thì ta phải chui rúc, lui cui ở góc hàng rào nhà người khác..y như là một” tên trộm” . Đọc tiếp »

Không người qua lại. Những cành cây trơ trụi như muôn vàn cánh tay nhỏ giơ lên trời cao đòi trả lại màu xanh. Những cây không trút lá thì dường như bị ánh nắng sáng láng như bạc làm nhạt bớt màu. Những chiếc ghế cũ chơ vơ in bóng xuống nền đất nâu hình như lại biến thành điểm nhấn trong buổi trưa cuối đông quá đỗi êm đềm, nhạt nhòa.

Những chiếc ghế cũ ở công viên ư? Có gì đặc biệt cơ chứ? Những chiếc ghế bằng gỗ, neo chặt vào đất, những chiếc ghế đã biến màu, đã bị bào mòn qua mưa gió, nắng trong cuộc đua thầm lặng và kiên nhẫn cùng thời gian.Nhờ ánh nắng rọi, những chiếc ghế thấy bóng của mình, nhận dạng mình trên nền đất. Chiếc bóng trên nền đất nâu giữ cho ghế bình thản trước thời gian, ghế không có nỗi kinh hoàng khi nhận ra vẻ ngoài của mình không những đã bị phôi phai, mà còn tàn tạ khác hẳn hoàn toàn với thuở ban đầu.  Những chiếc ghế không nhận thấy mình già nua, xưa cũ, cứ thế vô tư lự với những biến đổi của mọi thứ xung quanh. Đọc tiếp »

cuối đông

Nói gì với mùa đông khi tháng ngày sắp trôi qua,dù muốn hay không thì mùa nối tiếp mùa, mùa đông cũng sẽ hết, mùa xuân rồi cũng sẽ sang.

cứ tưởng thu về thì lá lá sẽ rơi rụng về cội, giã từ một kiếp lá, nhưng kia kìa…có chùm lá  quá vấn vương mà không thể rời cành, khe khẽ ru cây bài ca vi vu gió..để cành không cô đơn, để cây không quá buồn khi lần lượt lá cứ thể bỏ cây mà đi.. Đọc tiếp »

Vì lý do công việc, HL có thêm cơ hội tiếp xúc với nhiều người Nhật đến từ những miền khác nhau trên đất nước Nhật bản. Họ không biết nhau, công việc khác nhau, tuổi tác khác nhau nhưng có chung một đặc điểm là: nỗ lực vươn lên đúng nghĩa. Tiếp xúc với những con người cụ thể như thế, HL hiểu thêm một chút tại sao Nhật bản có thể vươn dậy đĩnh đạc và thần kỳ.

Bác sỹ Nha khoa Mastumoto : Ông có lịch làm việc không ngơi nghỉ. Mỗi ngày ông làm việc ở Văn phòng nha khoa từ 9 giờ sáng đến 7 giờ tối. Sau bữa ăn tối, nghỉ ngơi đôi chút, ông đọc các tin tức, tài liệu về nha khoa thế giới và của Nhật, soạn các bài giảng cho các sinh viên nha khoa, các bài báo cáo chuyên môn. Ông thường đi ngủ vào tầm 1 giờ sáng. Từ thứ Hai đến thứ 5, ông làm việc ở Văn phòng nha khoa của chính mình ở Tỉnh Shizuoka( cách Tokyo chừng 200km). Thứ 6 ông đến làm việc ở khoa Răng -Hàm-Mặt ở một bệnh viện tại Tokyo hoặc đi thăm, khám bệnh ở các văn phòng nha sỹ đồng nghiệp. Thứ 7 và Chủ Nhật ông đi nói chuyện về chuyện môn, giảng bài ở đây đó trên khắp Nhật bản, hoặc tham gia các buổi họp, thảo luận về chuyên môn của Hiệp hội nha khoa, đi gặp gỡ trao đổi với các đồng nghiệp ở Nhật. Đọc tiếp »

Lướt mạng nhìn thấy những bức ảnh đầy thuyết phục về nỗ lực vươn lên kiên cường của người dân Nhật bản, nên HL tải về chia sẻ cùng mọi người dù có lẽ phần lớn mọi người đã đọc/xem đây đó rồi. Nguồn ảnh: VNEXPRESS.

Có mặt ở Nhật bản những ngày tháng này, HL cảm nhận được sự đoàn kết đồng lòng giữa những người dân với nhau, giữa Nhà nước và nhân dân để thực hiện một núi công việc khổng lồ sau thảm họa thiên tai khủng khiếp đó. Không biết nói gì hơn là: Cảm phục.Lại thấy một đất nước thanh bình, yên hòa …..

————————————————— Đọc tiếp »

Chuông điện thoại reo vang.

- A lo, a lo, HL ơi! Suzuki đây.

- À , chị Suzuki, chào chị, chị ổn chứ?

- HL ơi, ở phía Cửa hàng Daiso có đám cháy đấy, khói đang bốc lên ngút trời.

- Vậy sao chị!

- Yulia đang chơi ngoài đường, thấy khói bay lên nên gọi tôi. Tôi  ở tầng 3, từ ban công nhìn ra, chao ôi, khói đen sì, bốc lên cuồn cuộn. Đọc tiếp »

Hàng xóm Suzuki lật đật chạy sang:

- HL san ơi, HL san ơi, lạ lắm, lạ lắm!

- Lạ sao thế chị?

- Ôi chao, bạn biết không?  có ai đó đã dọn dẹp bên ngoài nhà giùm tôi, nhổ hết cỏ dại, làm sạch cả đất vườn, dọn hết rác và để lại bức thư nhỏ. Xem nét chữ tôi nghĩ đó là một ông cụ nào đó.

Đi qua nhà chị hàng xóm ngắm nghía thì quả đúng vậy: khoảng vườn nhỏ bao quanh nhà, lối vào và chỗ để xe được dọn sạch bong. Cỏ dại không còn một mống. Đất vườn được nhặt nhạnh hết đá sỏi và rác. Những cây hoa được cắt tỉa gọn gàng. Rác chất đống nay được chuyển đi hết. Đọc tiếp »

Bài viết cũ hơn »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 30 other followers