Lên cấp 2 mình có cảm giác lạ lắm nhá. Mình thấy khác hẳn, khác lắm ấy. Mình thấy mình chẳng khác gì chị CS, vì mình cũng cấp 2 như chị ấy.

Hồi mình còn học Tiểu học, chị ấy lên cấp 2 rồi ấy mà, rõ ràng khác lắm, mình nhỏ bé, yếu ớt và chẳng biết gì cả. Chị ấy thì to cao, cái gì cũng biết. Chị ấy thường hay bảo:” Ồi, tiểu học mới thế chứ tụi chị cấp 2 thì..”, rồi vô số lần chị ấy cứ phì cười ra chiều như là:” Ôi cái lũ tiểu học này, trẻ con thế chứ!”…

Giờ thì chị ấy thường nói:” Ừ cấp 2 như chúng ta..” hay là” em công nhận không, cấp 2 nhà mình…” ..

Hồi còn học tiểu học, mình thấy các anh chị cấp 2 lớn ơi là lớn, làm gì cũng tự mình, nói năng cứ y như người lớn và rất chịu khó chơi với các em lớp Một, lớp Hai …chẳng bao giờ cáu kỉnh, các em ấy làm gì thì các anh chị cũng cười xuề xòa cho qua. Mình mơ ước ngày nào mình cũng nghiêm trang vào khu vực Cấp Hai như thế.

Và giờ thì mình cũng đi vào khu đó. Các thầy cô giáo cứ hay nhấn mạnh:” Ở Cấp Hai thì thế này…” , “Ở cấp Hai thì thế kia”..Thật tình, hôm đầu tiên ngồi vào chỗ ngồi của mình ở khu vực cấp Hai, mình cứ nghe các thầy cô nói thế mình cũng choáng ra phết. Mà đâu có phải riêng mình đâu, như bố mẹ mình còn được thầy Suzuki yêu cầu ở lại cùng với các phụ huynh học sinh Cấp Hai mới nhập học để nói chuyện cơ mà. Là vì ở cấp Hai có nhiều thay đổi lắm, chứ đâu có đơn giản như cấp tiểu học đâu.

Giờ mình cùng cấp Hai rồi, nên mình cũng hay được chị CS nhờ phụ giúp, chứ không như trước mình cứ phải nằn nèo chị ấy, có đôi khi phải ngoạc cả miệng ra thì chị ấy mới chịu giúp. Mình hiểu tình cảnh đó rồi nên giờ chị ấy nhờ gì là mình làm ngay.

Chị ấy làm bài luận về chiến tranh và bất công, không có thời gian ghi nhãn vở, thế là chị ấy nhờ mình làm giùm. Mình làm ngay tắp lự. Có khó gì đâu. Hồi tiểu học thì mình còn sợ chữ của mình non yếu hay xấu hơn chữ học sinh cấp Hai, giờ thì mình cũng học sinh cấp Hai, có khác gì đâu. Chả gì thì cũng là chữ do học sinh cấp Hai viết, chẳng ai cười được.

Tự nhiên mình thấy chẳng có gì để phiền lòng hay cãi nhau với chị CS cả, cùng học sinh cấp Hai với nhau, dễ ăn, dễ nói hơn thì phải!

Hôm nay mình bảo mẹ rồi, mẹ không cần đi đón đâu. Cấp Hai rồi chứ có phải bé bỏng gì nữa mà lo.

Hoa táo

Hoa táo cũng rất đẹp.

2014_0412_090039-IMG_1729

Hồng tươi rất thắm Đọc tiếp »

Hôm nay là Lễ khai giảng vào cấp 2 của mình. Mẹ thì cứ cuống quýt cả lên giục giã mình chuẩn bị kẻo muộn. Mình nghĩ mẹ buồn cười thật, mình lớn rồi , từ hôm nay có còn là học sinh tiểu học nữa đâu mà mẹ cứ..!. Thế là mình đủng đỉnh chơi game một lúc, còn chừng 40 phút nữa là đến giờ hai mẹ con đi đến trường thì mình mới thay đồ.

Mẹ để cái cà vạt của bộ vét ở đâu mà mình hỏi thì mẹ cứ trả lời:” chờ mẹ tí, chờ mẹ tí”, làm mình phát sốt cả ruột. Mình tự làm được hết mà mẹ cứ hỏi có ổn không. Mình chỉ bực nhất là cái lưng quần hơi rộng, nhét vạt áo sơ mi rồi mà mình giơ tay với cái này, lấy cái kia là quần lại tụt xuống làm áo mình rời ra. Trước mặt các bạn mà thế này thì mình ngại lắm. Đọc tiếp »

Mary mắt xanh

20140409-200500.jpg

Trong nắng

20140409-190540.jpg

20140409-190601.jpg

2014_0409_091206-IMG_1634

****

2014_0409_091757-IMG_1647

****

2014_0409_091031-IMG_1630

****

2014_0409_091044-IMG_1631

****

2014_0409_090940-IMG_1628

***

2014_0409_092311-IMG_1664

****

2014_0409_091515-IMG_1642

****

2014_0409_092057-IMG_1657

Tử đinh hương

ngày nắng đẹp, tử đinh hương cũng đẹp theo lung linh

2014_0409_063640-IMG_1543

 

****

nhớ tản văn của M.Sandor về tử đinh hương

2014_0409_063406-IMG_1537

 

Nhớ bài tản văn về Tử đinh hương của M.Sandor:

” Khi tôi ốm , một người không quen biết gủi tặng một bó hoa tử đinh hương.Tử đinh hương và hoa hồng. Người ta đem hoa tới vào buổi tối, không có danh thiếp và địa chỉ. Tới nay tôi vẫn không biết người gửi là ai.

Những bông tử đinh hương tuyệt vời. Từng chùm dày và bù xù như đầu một chú bé người Anh trong phụ bản màu của những báo ảnh dịp Noen. Những bông hồng đỏ cánh dày như muốn thổ lộ điều gì đó đau đớn và không thể lấy lại được.

Những bông hoa được đặt trên bàn và ban đêm phòng bệnh khép lại, thỉnh thoảng tôi nhìn thấy chúng, lờ mờ như những sinh linh kỳ diệu nào đó của một thế giới khác. Như thể chúng muốn nói lên điều gì đó, chỉ một từ. Từ đó là từ gì. Mãi tôi không hiểu. Gần sáng tôi mới chợt nhớ ra: đó là tiếng nói của tử đinh hương. Rồi tôi ngủ thiếp đi.”