Mẹ chồng bảo:
- Mẹ mang theo ảnh bố đi cùng đấy, để bố cũng được đến châu Âu chứ không thì lần nào mẹ đi chơi bố cũng phải ở nhà một mình
Thế là đi đến đâu thì mang ảnh ra một chút rồi âu yếm giới thiệu tên chỗ đó hoặc bỏ trong túi xem như ông đang đồng hành.
Bố chồng mất đã 10 năm. ngày nào cũng như ngày nào ở nhà thì sáng mẹ pha cà phê, đến bữa thì một chén cơm, chút thức ăn đặt lên bàn thờ bố.

Cậu bạn bé nhỏ ở Cambridge của tôi

Đi qua hàng rào thì cậu chỉ tay vào mấy cây trĩu quả :
- Đây là quả chứ không phải là hoa đâu cô ạ.
- Thế quả này có ăn được không cháu nhỉ?
- Nhưng hái quả qua hàng rào IS NOT A RIGHT THING TO DO đâu cô ạ.

****
Cậu hướng dẫn cô chơi bóng với cậu, cô thì không hiểu rõ, thế là cậu ta òa ra khóc, mẹ và cô phải thử các kiểu theo ý cậu, cuối cùng thì cũng làm được như ý cậu.
Cô mới thỏ thẻ:
- Cô xin lỗi cháu vì cô đã không hiểu ý cháu làm cháu buồn nhé
Cậu dịu dàng cười:
- You don’t have to say that!
Rất là độ lượng, vị tha y như little gentleman ấy mẹ Hà nhỉ!

*****
Cậu ấy mời khách ăn bánh đậu xanh, khách bảo khách ăn rồi, cậu ấy mời rất khéo:
- Nhưng cô cứ thử đi, cháu WANT TO SEE YOU EAT that.
Khéo thế nên khách không ăn thì phụ lòng cháu quá! Thế là cô ăn, và cháu cười tủm tỉm.

*****
Chuẩn bị tạm biệt ra về
- Cô phải về nhà đây cháu ạ
- Nhưng cháu không muốn cô về, cháu muốn cô ở đây cơ
- Cô cũng muốn chơi với cháu nhưng cô phải về nấu cơm cho con trai, con gái cô ăn
- Thế thì cô chơi với cháu thêm chút nữa nhé
Cậu ấy thích chơi kiểu khách cầm hai tay nhấc cậu lên và đặt xuống theo nhịp nhảy nhịp nhàng của cậu:
- Cô ơi, mình chơi 26 cái nhé, à không 56 cái nhé
Hì hì yêu thế chứ! chọn số nhiều hơn để chơi với cô lâu hơn
Ra về xin cậu ấy kiss vào má, cậu ấy bảo:
- Cháu tặng cô BIG KISS này..
và kiss rõ là kêu, là đậm đà vào má!

Yêu quá cơ, con trai  bé bỏng mà tình cảm của mẹ Hà. Mẹ cậu hỏi ( khi mẹ đi vắng) con có nhớ mẹ không, cậu không nói gì, chỉ ôm mẹ và lặng lẽ dụi đầu vào lòng mẹ!

Đang đi trên phố thấy chiếc giày em bé chắc bị rơi mà em bé thì không nói được, bố mẹ thì không biết, người ta đặt lên lan can chắn đường cho dễ thấy.

Nhìn thương thế không biết!

doigiay

Chiều, đi đón TC và CS. Đến giờ tan lớp, học sinh lũ lượt ra về. Chợt mình thấy ông thầy giáo già, tóc đã rụng rơi , sợi đã nhuốm bạc, lưng hơi còm rồi, đang đứng cẩn trọng chỉnh lại cổ áo cho một cậu học trò.

Thầy giáo bẻ cổ áo, vuốt cho thẳng thớm . Cậu học trò nhỏ đứng yên để thầy chỉnh cho. Mình đứng xa, cũng chẳng kịp chụp lại hình ảnh. Thầy trông thật ân cần, và làm điều đó với tất cả tấm lòng vì muốn cho học sinh chỉn chu hơn, muốn cho tấm áo cậu mặc trở nên hoàn hảo hơn.

Trông như người cha chăm chút cho con, như người ông chăm chút cho cháu.

Chỉnh xong cho học trò, thầy lại thoăn thoắt bước ra cồng để cùng các giáo viên khác tiễn học sinh ra về sau một ngày học tập, sinh hoạt ở trường.

Mình cảm thấy may mắn đã chứng kiến một hình ảnh đẹp của tình thầy trò,một hành động nhỏ đầy âu yếm và yêu thương!

 

London-nắng và hoa

Góc vườn sau nhà có hoa hồng vươn cao của nhà hàng xóm đổ xuống cái mái của nhà kho phụ, cho nên khi loay hoay trong bếp là thấy cả một không gian xanh, có hoa , có nắng rất thú vị.. Nhất là cái nắng mỏng, sáng láng và dịu dàng của London

2014_0714_043746-IMG_2483

****

2014_0714_063157-IMG_2487

****

2014_0714_063220-IMG_2489

TC tắm gội xong , nhìn hắn mình nói :
- Ôi con tắm gội xong hồng hào sạch sẽ mẹ mừng lắm
- Tại sao hả mẹ?
- Con khỏe khoắn mẹ vui vì con là báu vật của mẹ
- Mẹ quá đáng  nhá
- Thì con là điều quý nhất của mẹ mà
- Ai lại ví con với đồ vật thế chứ!?
- Thế con là cuộc sống của mẹ
- Con chẳng hiểu
- Thế con là trái tim của mẹ
- Tim mẹ ở đâu?
- Ở đây này trong cơ thể mẹ ấy
- Con vẫn chẳng hiểu
- Thế con là tình yêu của mẹ
- con chẳng hiểu đâu
- Thế con là con trai mẹ
- Vậy  thì con hiểu
Hì hì hì tre con thích và hiểu những điều giản dị đơn sơ vậy đấy!

nắng London

2014_0704_101149-IMG_2368